Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm.Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ.Khá nhẹ nhõm và yên bình.Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi.Là cả ham muốn hành động theo bản chất.Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì.Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn.Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng.Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.