Charles Schwab nói với tôi có lần ông đã cứu một người giữ tiền ở ngân hàng.Ông ngạc nhiên thấy mình rất vui vẻ, còn có óc trào phúng nữa là khác.Còn mẹ ông phải đi làm mười giờ một ngày tại một xưởng máy chế dù.Từ đó tôi thấy chỉ sống từng ngày một thì đời sống không khó khăn gì cả.Khi hay quyết định ấy, bà Sarah ngó lương y một hồi rồi bình tĩnh nói: "Nếu phải cưa thì ông cứ cưa.Xin chỉ cho con, con đường bình yên và vui vẻ.Và còn nhiều hơn là khác, vì trong khi họ ngủ thì ông làm việc!"Ta thương người tức là rất thương ta".Nhưng sau một tuần khóc lóc than thở cho thân mình, tôi tự nhủ: "Mình hành động như thằng điên.Họ kiêu hảnh là "tu mi nam tử", họ có thể chiến đấu một mình được.
