Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.Chả phải thở than gì.Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác.Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới.Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa.Mà tôi chỉ cần những người biết điều.
