Chúng tôi lại phải mượn nhà của dân để học.Cao trào của việc này xảy rả vào ngày tôi đang ngồi trên bao lơn và nghe một tiếng thét đằng sau….Ngày anh mất, tôi đến gặp anh lần cuối.Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất vại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không cò sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!Một người có thể leo lên sau khi rơi xuống sẽ chẳng bao giờ chết đuối cả.Khi đó ngài sẽ ban phúc cho bạn nhiều hơn”.Đó là nỗi bất hạnh lớn của tôi! Nhưng điều buồn cười đã xảy ra.Cái hiếm có ở đây chính là sự can đảm theo đuổi tài năng đến cùng, dù nó dẫn ta đến nơi u tối nhất.Không phải tôi không đủ can đảm để học nữa nhưng làm sao tôi có thể gặp lại những người bạn mà trước đây tôi đã thề với họ là sẽ không bao giờ trở lại trường nữa.Vì vậy, tôi được trường mà các bạn đã biết, Đại học Malaya, nhận vào học để láy bằng giáo dục.
