Những người này bao gồm đại diện của các cơ quan nhỏ cũng như lớn nhhất.Hãy thử làm một nhà biếm họa nghiệp dư.Bạn gọi cho người bạn mà đã hứa đón người ta cách đây 10 phút và xin lỗi: “Mình không tìm thấy chìa khóa… tâm trí mình để đâu ấy”, rỗi bỗng nhiên bạn nhìn thấy chùm chìa khóa nằm ngay dưới quyển danh bạ điện thoại, bên cạnh chiếc điện thoại.Nụ cười đó như thể đang nói rằng “50 đô-la, nhớ chứ bạn?”Cậu bé Danny đi chơi vườn bách thú cùng cha.Hãy tưởng tượng rằng chiếc ví của bạn nhạy cảm với ánh sáng.Anh ta sẽ đánh giá cao việc để cho bộ não được yên và sự an toàn mà anh ta đã thật sự được hướng đến.Hiện tượng này có thể xảy ra với tất cả chúng ta.Tôi luôn phải làm như vậy trong khi có nhiều người xung quanh, có âm nhạc nền với âm lượng trung bình.“Tại sao anh ta lại cố làm rối tung mọi thứ thế này nhỉ?” chắc hẳn bạn sẽ tự hỏi một cách bất lực như vậy.