Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.Có lẽ vì tôi vừa ngáp.Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác.Hoặc lúc phấn khích.Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này.Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.Nhu cầu của bạn không cao.
