Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.Tất nhiên là mệt mỏi.ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục.Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.Nháy: Chiều đi đá bóng.Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.