Người đầu tiên tôi muốn nói đến là ca sĩ Frank Sinatra.Lên sân khấu đi nào! Anh muốn nói gì, muốn làm gì cũng được.Tôi có dịp ngồi ghế chủ tọa tại hội nghị ở New Orleans về một chủ đề mà chúng ta thường nghe nói vào thập niên 1990: Xa lộ thông tin.Anh chàng giậm chân thình thịch, cụp tay lên miệng làm loa rồi hét toáng lên: Moppo! Moppo! Về nhà ngay! Cậu… đang chết!.Điều này rất có ích, nó giúp tôi tự tin hơn và nói năng ngày một lưu loát hơn.Tôi từng tham dự nhiều buổi họp và rút ra kết luận như thế này: Buổi họp nào có kế hoạch rõ ràng, được chuẩn bị chu đáo thì rất lý thú, hiệu quả.Trước giờ giao thừa, tôi làm người thông ngôn chúc mừng năm mới trên các đường phố.Cách luyện nói này tuy đơn giản nhưng rất hiệu quả.Nếu được tàng hình bạn sẽ làm gì đây, hoạt động từ thiện hay sinh lợi riêng cho bạn?Tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì.
