Tất nhiên là không phải ai cũng thế.Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.Mình không khổ nhưng người ta lại khổ.Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.Nhưng như thế là em còn muốn.Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng.Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân.Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.