Câu đó nghe như chúng ta đã nợ anh ta một điều gì đó.Đó là thời khắc mà những người Mỹ có thể được phép uống cốc rượu cuối cùng tại Hoa Kỳ vì việc đó bị cấm trong mười ba năm.Vì vậy tôi cứ vô tư nói những điều ngu ngốc và rồi im lặng trong suốt thời gian còn lại của cuộc trò chuyện để tự hỏi liệu những người khác có nghĩ là mình ngu ngốc không.Hừm, có phải nơi này tôi đã nghe gần đây không nhỉ? Thật đãng trí.Không bao giờ được đánh giá thấp tính tự trọng của đàn ông khi tính đó được thể hiện với một người phụ nữ.Ồ, cô Leil, xin mời cô vào, cô lễ tân nói vẻ ân cần, nhưng rõ ràng cô ta đang kìm chế sự bực mình.Bạn vừa gặp một ai đó và, khi trò chuyện được ba mươi giây, nhưng bạn thấy cứ như thể bạn chưa bao giờ nghe tên của họ.Họ sẽ cảm thấy rất vui khi bạn quan tâm đến họ.Đó là khi bạn tốt nghiệp ư? Xin được việc làm đầu tiên ư? Gặp người bạn đời của mình ư? Từ bỏ hút thuốc ư? Nhận nuôi con vật yêu quý ư? Đoạt giải vô địch hạng năm điệu nhảy hula hoop ư? Thật là ngọt ngào khi bạn nhớ lại.Từ nay, tôi sẽ từ bỏ ý nghĩ đến cuộc họp muộn vì không biết nhiều người ở đó.
