Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.Nhưng anh vẫn muốn trả thù em.Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt.Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra.Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ.Nhưng như thế là em còn muốn.