Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.Muốn được tin tưởng một lúc.Dù lúc này mắt không có nước.Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức.Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em.Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế.Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép.