Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn.Một ngày thả ra nắng mặt trời.Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.Họ biểu trưng cho chính họ.Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp.Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề.Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về…Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.Nhưng là lợn thì rất hay tự hào.
