Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn.Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau.Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ.Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm.Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng.Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông.Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội.Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia.