Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả.Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn.Ông ta đốt vì chúng bổ ích.Tôi kệ tôi dắt tôi đi.Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.Em gọi mãi không dậy.Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.
