Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ…Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng.Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa.Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra.Cháu thấy bác tội lắm.Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa.Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…