Ông trông già sọp, tuy đã uống đủ mọi thứ thuốc bổ.Rồi hỏi anh ta dạy dỗ nó ra sao.Tôi sẽ đọc loại sách cần phải gắng sức suy nghĩ và chú ý mới hiểu được.Ở nhà mẹ già đau thập tử nhất sinh.Và đuổi người người đànbà không nhà ấy ra cửa.Vậy phải nghỉ ngơi, dưỡng sức để làm những bổn phận quan trọng hơn".Nhưng tôi lại quá lố, hoá mất cả tự nhiên.Nghĩ lại mấy chục năm sau này, tôi thấy những ưu tư của tôi do tưởng tượng mà ra.Vì từng bước là đủ cho con rồi.Chúng tôi biết còn có nhiều phần may và theo luật trung bình chúng tôi rất có có hy vọng sống sót được".
