Thế nhưng chẳng có điều gì xảy ra cả.Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ.Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.- Thưa thần Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây kính mến.Thật lạ thay, càng làm việc, chàng lại không còn suy nghĩ nhiều về việc cái nơi mà chàng đã vun đất, đã mang lại nguồn nước và đã làm quang cây cối liệu có phải là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc hay không.Những tia sáng đã xuyên qua những tán lá dày tỏa xuống vùng đất, làm sáng cả một khu rừng.Vào buổi sáng thứ sáu, Nott vẫn buồn bã lang thang trong khu rừng già.- Cậu nghe đây, tôi chẳng hưởng một gia tài nào cả, nhưng tôi đã được thừa hưởng một điều còn quý giá hơn từ ông nội của mình.Liệu đó có phải là mảnh đất mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên không? Nếu thực tế một chút thì ta cũng có thể nhận ra điều này là không thể.Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại.
