Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng.Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết.Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.Ngày hôm qua cháu không học gì cả.Xin lỗi em, xin lỗi các con.Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình.