Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.Anh họ và chị út ngồi vào bàn.Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài.Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn.