Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ.Đó là hạn chế của bạn.Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn.Họ nào có tội tình gì.Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm.Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.Có một thứ bất biến, đó là tất cả.Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.