Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu.Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ.chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máyHơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến.Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi.Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch.
