Miệng họ mặc kín mít áo quần.Bác tôi bảo: Chào chú đi con.Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại.Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi.Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang).Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác.Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.