Mọi sự vật đều được tôn vinh, nhưng không thứ gì đặc biệt quan trọng.khi tình hình này diễn ra – và nó không ngừng xảy ra cho hầu hết mọi người – bạn không còn lưu trú trong cơ thể mình được.Điểm tiếp cận duy nhất với sự sống đó chính là cái Bây giờ.Chẳng phải vấn đề là học cách sống chung với chúng chứ không cố gắng tránh né chúng đó sao?Theo ông, cụm từ “bám rễ vào bên trong bản thân mình” ám chỉ điều gì?Bạn vẫn có thể thưởng thức các lạc thú chóng tàn của thế giới này, nhưng tuyệt không cần phải bám chặt vào chúng nữa, cho nên bạn không cần phải bám chặt vào chúng nữa.Diễn biến trong quá khứ của họ được xem là chính bản thân họ, hình thánh cái tự ngã hư ngụy điều động cuộc sống của họ.Đây là trạng thái cộng thông với Cội Nguồn mà chúng ta gọi là giác ngộ.Nhưng rồi một mối quan hệ thật đặc biệt xuất hiện.Đừng phán xét hay phân tích.