Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người.Rồi đau và chấp nhận đau.Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói.Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to.Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công.Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra.
