Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái.Cười vui cho dễ sống.Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi.
