Nhưng cháu vẫn không hiểu nổi tại sao ông lại trở thành một kẻ nô lệ?- Thưa ông Algamish! Ông là một người rất giàu có.Mặc dù cho họ vay không nhiều hơn một hào, nhưng tôi cũng lấy một vật gì đó để làm bằng chứng.Một người trong bọn họ giở cái nón rách của mình ra rồi cúi gập người xuống thật sâu vừa chào, vừa la to:Ông ấy bảo sẽ đến Phoenici, ở cách đây rất xa để mua những đồ trang sức quý hiếm, sau đó đem về bán lại với giá cao hơn.Một bên gồm những tòa lâu đài nguy nga tráng lệ của vương gia, còn một bên là những ngôi nhà tầm thường sơ sài nhếch nhác của người dân.Người vay tiền đồng ý với thỏa thuận cứ mỗi bốn năm, số tiền lãi sẽ là một phần tư của số tiền gốc.Và họ đã vui mừng phát hiện ra những dấu tích còn sót lại của thành cổ Babylon.Và rồi cha của ông sau đó không còn cách nào kiếm đủ tiền để chuộc lại ông.Bà ấy là người tự do và là cháu gái ông chủ trước đây của tôi.