Phản ứng mà cô nhận được giúp cô biết ngay thủ phạm.[1] Người đó: Từ này sẽ được sử dụng xuyên suốt tất cả các ví dụ trong cuốn sách nhằm làm cho ngôn ngữ bớt tính định giới, và không ám chỉ giới này nói dối nhiều hơn giới kia trong các tình huống được đưa ra.“Mẹ muốn nói chuyện với con về việc con hút thuốc.Ví dụ 1: “Tôi là người được trả lương cao nhất tại viện này.Nếu bạn không có được câu trả lời mà bạn đang cần, hãy tiếp tục giai đoạn kế tiếp.Chúng được vạch ra nhằm làm cho người đó thú nhận sự thật.Nó làm tăng thêm một khía cạnh, một tầng ý nghĩa khác vào suy nghĩ của người đó rằng kẻ nói dối thường không đủ sáng suốt.Cô ta sẽ phủ nhận tất cả và anh chẳng thu được bằng chứng hay lời thú nhận nào.Cũng có chút manh mối.Anh thật ngốc nếu nghĩ khác đấy.