Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn.Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả.Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang.Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi.Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.
