Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng.Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa.Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này).Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh.