Có lẽ tốt nhất nên dùng một thuật ngữ vốn cũng vô phân biệt giống như xúc cảm căn bản ấy, và đơn giản gọi nó là “đau khổ”.Nó sẽ thay đổi, biến mất đi, hay không còn làm cho bạn thấy hài lòng nữa.Có thể có nỗi buồn và nước mắt, nhưng nếu bạn giũ bỏ dược sự phản kháng, thì bên dưới nỗi buồn ấy bạn sẽ cảm nhận được sự thanh thản sâu xa, sự tĩnh lặng, và sự hiện trú thiêng liêng.Cái quầng đau khổ của họ muốn được phản hồi chứ không muốn được thấu hiểu.Hãy tiến vào khoảnh khắc hiện tại.Như với tất cả các cánh cổng khác, bản tính rực rỡ chân thực của bạn vẫn còn, nhưng nhân dạng của bạn thì không.Bạn có thể lợi dụng một thử thách để đánh thức bản thân, hoặc bạn có thể để mặc cho nó kéo bạn vào cơn mê ngủ càng sâu hơn.Mọi cánh cổng đều là cửa chết, qua đó cái tôi hư ngụy bị chết đi.Dành khoảng không gian cho người khác – và cho chính bạn – là điều kiện tối cần thiết.Bạn loại trừ vô minh khỏi thế giới này.