Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác.Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí.Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết.Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.Đừng nhầm bạn với tôi.Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.