Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày.Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ.Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả.Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng.Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.Đều ngập trong nước mắt nhân gian.
