Ngày hôm nay tôi sẽ vui tính.Không nên làm con vẹt.Hai trăm năm nay hãng đã phát đạt vô cùng.Lo lắng là quay cuồng một cách điên khùng và vô ích.Bà chẳng có ai ở gần đền nói chuyện cho khuây khoả, ngoài mấy người Mễ Tây Cơ và người da đỏ không biết lấy một câu tiếng Anh.Phương thuốc ấy dường như giản dị quá, nhưng nó trị được tận căn chứng bệnh.Nó giản dị vô cùng và ai cũng áp dụng được.Thế là hết do dự, hết để lại lần sau.Lo lắng là quay cuồng một cách điên khùng và vô ích.Vì thế tôi ngại không muốn gặp mặt anh em, nhưng lạ lùng thay, họ chẳng những không phiền hà gì tôi hết, lại còn như mắc một thứ bệnh lạc quan bất trị nữa, vẫn tiếp tục xuất vốn cho tôi.
