Dường như tấm bằng đại cương của tôi không đủ “chuyên nghiệp” nên khó xin được việc.Nhiều lần tôi bị từ chối vì tôi “không có kinh nghiệm”.Hôm nay tôi xin ca ngợi Christopher Columbus – vì tôi thấy ông, một tù nhân giữa đống dây xích, “phần thưởng” dành cho ông vì sự hy sinh của ông trong việc dong buồm đến những vùng biển chưa được biết đến trên bản đồ, để khám phá ra một lục địa vô danh và chứng minh rằng trái đất tròn.Đó là công việc của anh và anh phải làm thật tốt.Họ liều lĩnh đi theo con đường của mình.Thậm chí họ còn nghĩ tôi đanh đùa vì hầu hết các hội thảo của tôi đều rất vui.Tự mình ta chẳng làm được bao nhiêu.Tôi không biết đích xác sự việc bi thảm ấy đã tác động đến họ như thế nào – liệu những lý tưởng mà họ theo đuổi có còn được lưu giữ trong những trái tim khổ đau của họ không?Chúng chỉ giống như những viên đá nhám bình thường.“Đừng gọi nó là lỗi lầm, hày gọi nó là một bài học”.