Tôi đốt vì nó vô nghĩa.Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức.Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa.Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than.Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình.Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.Tự do hay không là ở mình.